644 by-gocvn 64

Chap 36 : Happy endings

Lạc Dương lặng lẽ rời khỏi phòng Kim Thư quay về nơi Mai mai nằm. Nhưng ngay khi bước đến hành lang anh đã nghe thấy giọng hét vang trời của Mai mai,anh hốt hoảng lao vào.Mai Mai đang giãy giụa kịch liệt tay cào xe chăn gối,nước mắt chảy đầm đìa.Bố mẹ cô và bố mẹ Lạc Dương cố lắm mà không giữ yên được.Lạc dương bước vội đến,ôm lấy cô rồi ghì thật chặt

-Mai Mai,bình tĩnh,bình tĩnh nào ! Anh đây………..

-Lạc dương,em xin lỗi anh –Mai Mai thôi giãy giụa khóc nức lên,ôm siết lấy bờ vai của Lạc dương

-Có chuyện gì ? thôi nào,ngoan nào,vợ ngoan nào. Đừng khóc nữa. – Lạc Dương vuốt nhè nhẹ tóc cô. Mai Mai có vẻ bình tĩnh hơn một chút

-Em xin lỗi………..con………..con……..của mình……….. –Mai Mai nói nghẹn ngào,cô đau đớn không dám nói tiếp nữa. Ban nãy khi tình cờ nghe bố mẹ nói chuyện,cô đã bị shock. Đứa bé không còn nữa. Mai Mai tự trách bản thân ngốc nghếch yếu đuối đã gây bao phiền toái cho Lạc Dương rồi đến con của anh cũng không giữ nổi.Cô đau một phần thì Lạc Dương còn đau mười phần.Mai mai suy sụp thế này anh xót xa vô hạn. Vết thương bên ngoài rồi sẽ chóng bình phục nhưng vết thương lòng liệu có nguôi ngoai ? Lạc dương vỗ nhè nhẹ vào lưng cô dỗ dành

-Ừ,không sao.Em khỏe là anh vui rồi.Chuyện đó………..tính sau đi…….

Lạc Dương cố kìm nén cảm xúc. Tim anh đau nhói nhưng lại phải cố tỏ ra bình thường.Mai Mai yếu đuối thì anh phải mạnh mẽ. Có như vậy anh mới có thể chở che,làm chỗ dựa tinh thần cho cô vượt qua cú shock này.Mai mai mệt rồi,anh để cô ngủ.Có lẽ một giấc mơ sẽ giúp cô vơi đi phần nào nỗi buồn. Mai Mai nhắm mắt ngủ,thở yếu ớt,khuôn mặt vẫn ánh lên một niềm đau khôn tả thỉnh thoảng lại nấc lên khe khẽ……..

Mất đi đứa con Mai mai trở neen vô cùng tiêu cực. Cô ít nói,ít cười,suốt ngàu chỉ ngủ,khi tỉnh dậy thì ngồi nói lảm nhảm một mình hoặc lao đầu vào ăn như điên

-Em ăn nhiều quá rồi đấy,đừng ăn nữa –lạc Dương nói khẽ rồi đẩy bát cơm ra nhưng Mai mai lại giặng lấy

-Không,em phải ăn,phải ăn mới khỏe rồi còn có em bé nữa chứ ?! –cô vừa nói vừa nuốt vội đống đồ ăn và lại tiếp tục tống biết bao nhiêu thứ vào dạ dày.Lạc Dương đau lòng khi nghe cô nói thế nhưng anh,bố mẹ anh và cả bố mẹ Mai Mai có cố thế nào cũng không ngăn nổi Mai Mai. Cô ăn nhiều đến mức ăn xong lại nôn hết ra ngoài vì bội thực.Cô khao khát có con đến mức nóng vội mù quáng ,hành hạ chính mình…………….

Hai tuần sau Mai mai được ra viện. tâm trạng của cô vẫn chẳng khá lên chút nào,lúc thì bình thường,lúc lại cười điên dại rồi lại khóc như mưa.Lạc Dương cũng cso đưa cô đến bác sĩ nhưng bác sĩ chỉ khẽ lắc đầu nói rằng Mai mai chưa phải đến mức trầm cảm nên không nên điều trị bằng thuốc và bác sĩ khuyên nên cho Mai Mai đi chơi nhiều nơi. Lạc Dương cũng chỉ biết nghe theo. Anh đưa cô đi chơi. Có lẽ cô vẫn còn trẻ con lắm thế nên khi chơi vui cô cũng bớt đi phần nào nỗi buồn nhưng đó là lúc chơi còn nhưng khi khác,cô vẫn lại buồn bã.

Hôm nay Lạc Dương đưa cô đi công viên. Cô vui lắm,cứ nhõng nhẽo bắt Lạc Dương phải cõng đi chơi hết cái nọ đến cái kia.Anh chỉ cười,ừ thì chiều cô một tí………

Trời thật đẹp dù nắng khá mạnh. Nắng chan hòa khắp nơi,vương đầy trên đường,lướt trên bờ vai trần của Mai mai.Cô vẫn trẻ con,vô tư nhưng thực chất đã trưởng thành lên rất nhiều.trải qua bao nhiêu thăng trầm,hạnh phúc rồi lại tuột mất,cô đã hiểu thêm nhiều điều.Cô hiểu Lạc Dương là tất cả với cô,hiểu rằng mình phải giữ anh như thế nào

Tựa đầu thật khẽ vào vai Lạc dương,bước đi bên anh qua những nẻo đường Mai mai thấy lòng mình ấm áp lạ. Đã là cuối thu rồi,nắng vẫn còn nhưng không bỏng rát nữa.Bầu trời cao xanh vời vợi,gió se se lạnh luồn qua kẽ tóc. Một cảm giác mơn man da thịt thật tuyệt. Mai Mai khẽ liếc nhìn sang Lạc Dương.Anh luôn khiến cô cảm thấy bình yên dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.Anh ít nói đấy,anh lạnh lùng đấy nhưng với cô anh vẫn thật tuyệt vời

Dang đi thì bất chợt Mai mai nhìn thấy một gia đình hạnh phúc trước mặt. hai vợ chồng trẻ đang bế một em bé thật kháu khỉnh.Họ hạnh phúc…………..thực sự hạnh phúc. Mai mai thấy họ như thế thì chợt chạnh lòng,cô òa khóc nức nở,ôm chầm lấy Lạc Dương. Cả người cô run lên khiến Lạc dương xót xa vô cùng. Mai Mai nhạy cảm quá nên càng dễ bị tổn thương.Lạc Dương vuốt tóc cô nói nhỏ

-Thôi nào,vợ ơi,đừng khóc nữa…………

Mai mai vẫn không chịu nín,nước mắt cô rơi ướt cả mảng áo ngực của Lạc Dương.Nóng hổi.Thiêu đốt cả lòng anh.Nước mắt thấm qua từng thớ thịt,thấm vị mặn vào cả trái tim anh.Lạc Dương bối rối.Anh không biết mình phải làm gì Mai mai mới vui lên đây.Anh sợ hãi mỗi khi cô khóc bởi đó cũng là lúc trái tim anh yếu đuối nhất,rối bời nhất

-Anh phải làm gì đây ?…………………

Ngày qua ngày,nắng vẫn lên,đường phố vẫn đông đúc,dòng đời vẫn chảy xiết ………nhưng có một điều thay đổi trong tâm trí Mai mai

Tại góc vườn,trên chiếc xích đu đáng yêu có hai người đang ngồi bên nhau……..

-Anh này –mai mai chợt lên tiếng trước khiến Lạc dương hoi ngạc nhiên. Lâu rồi mới thấy cô chủ động nói chuyện như thế này

-Ừ,có gì em nói đi

Lạc Dương đang chưa hết bất ngờ này thì Mai mai lại làm anh bất ngờ bởi hành động khác. Mai mai đột nhiên hôn lên má anh cười gian manh

-Bao giờ anh rước em về đây ? lâu quá ! Chờ mỏi mòn

Lạc dương gần như đờ người đi,anh cứ ngỡ tưởng là mơ. Anh chớp mắt lia lịa nhìn cô.Mai mai bật cười khanh khách khi thấy cái vẻ mặt ngờ nghệch như thằng ngố của anh.Cô nhắc lại lần nữa,nhấn mạnh hơn

-Em hỏi anh,tóm lại là anh có định cưới em không ?

Lạc Dương nuốt khan,anh nhìn Mai Mai chăm chú rồi đặt tay lên trán cô vẻ dò xét

-Anh này,em không bị ấm đầu đâu –giọng Mai mai chợt lại trùng xuống – nếu em cứ buồn mãi thì cũng chẳng giải quyết được gì,chi bằng cưới sớm,để em còn làm vợ ngoan của anh chứ ? –cô cười. Lạc Dương cũng cười,anh ôm chầm lấy cô trong niềm hạnh phúc khôn xiết

-Ừ,thế này mới là em chứ ? Đừng bao giờ buồn như thế nữa nhé ? anh lo lắm đấy

-Dạ -mai mai đáp khẽ rồi cô bất ngờ vòng tay qua cổ anh cười cười –Lạc Dương,em từng nằm mơ hôn anh 5 phút liền

-Thế cơ à ?

-Vâng,nhưng mà bây giờ em muốn………..gấp đôi. 10 phút nhé ? –Mai Mai cười toe làm lạc Dương suýt nữa ngất xỉu

-Hả ? 10 phút ? bộ em tính giết chồng em sao ? –mặt anh méo xẹo trông thật tội

-Hi hi,kệ,em ứ biết,có chết thì hai đứa mình cùng chết,lo gi ?

Dưới tán cây tường vy,có một cặp tình nhân đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc vô bờ. Cuối cùng sau bao khó khăn giông tố,họ đã hạnh phúc bên nhau. Yêu rồi lại không yêu. Một vòng xoáy quanh quẩn. Nó đã kết thúc,một cái kết đẹp như thiên đường. Đóa hoa tường vy kia đẹp như thiên đường và tình yêu này cũng đẹp tựa như thiên đường. Có người hỏi vậy thiên đường là gì ? Tôi sẽ trả lời cho các bạn biết. Thiên đường là nơi mà ta cảm thấy hạnh phúc nhất bình yên nhất,nơi mà chỉ còn là tình yêu,nơi trái tim ta thổn thức,nơi tinh khôi,không chút bụi trần toan tính nhỏ nhen……………..

…………

-Này ,anh thả em xuống,tính làm gì vậy ? –Mai mai kêu ầm lên khi Lạc Dương bất ngờ bồng cô trên tay. Sau nụ hôn dài cả mấy thế kỉ vừa nãy anh vẫn còn sung lắm.Nhìn cái khuôn mặt hớn hở như bắt được vàng của anh mà Mai mai phát hoảng

-Im nào,vợ ngoan,em phải đền bù cho anh

-Bù gì ? –cô ngơ ngẩn hỏi lại

-Ha ha,sinh cho anh 11 baby nha vợ ? –anh cười gian xảo

-Trời ơi,anh bị điên sao? 11 baby? Anh định giết vợ anh đấy à? 1 đứa thôi

-Hơ,em không biết hả? Junsu của DBSK cũng muốn vợ sinh cho 11 baby để thành lập một đội bóng kia kìa.Anh bắt đầu bấn loạn DBSK rồi đấy –anh lại cười gian manh làm cô đỏ mặt,vừa ngượng vừa giận

-Này,đây là nhà em đấy

-Nhà em thì đã làm sao?

Mai mai ngượng chín mặt khi thấy bố mẹ mình đang cười khúc khích,cô úp mặt vào ngực anh. Bố mẹ cô cười ầm ĩ khi thấy cô con gái vẫn còn trẻ con thế. Ông bà trêu chọc

-lạc Dương,cố lên con,cho bố mẹ bế một thằng cu đấy nhé?

-Dạ,chắc chắn rồi –anh cười toe …………..

……………..

1 năm sau,tại bệnh viện……………

-Anh à,chúc mừng anh nhé! Làm bố rồi cơ đấy! –Tử Long gọi điện về từ Mĩ chúc mừng cho Lạc Dương. Mai Mai sắp hạ sinh baby rồi! ^^

-Ừ,anh mừng đến phát khóc rồi đây. Thằng nhỏ này hiếu thảo ghê,mới 9 tháng tròn đã muốn gặp bố mẹ nó rồi. Ha ha. À mà bao giờ thì cưới Elina đấy? khi nào cưới thì báo anh một câu,mà thôi,về Việt Nam cưới đi

-Chắc nửa năm nữa. Lúc đấy chắc chắn em sẽ về Việt Nam…………

Oe oe……… tiếng khóc của trẻ con làm Lạc Dương giật mình. Anh luống cuống chân tay như một đứa trẻ làm bố mẹ anh và bố mẹ Mai mai cười ầm ĩ. Bác sĩ ra ngoài cười tươi

-Chúc mừng nhé! Một cậu bé rất đáng yêu

Lạc Dương run run hạnh phúc chạy vội vào phòng. Mai Mai mệt quá,cô ấy ngủ mất rồi. Còn baby của anh đang được đặt bên cạnh Mai mai. Anh ngồi xuống vuốt tóc cô,mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán. Mai mai thực sự đã phải vượt qua rất nhiều khó khăn mới có ngày hôm nay

-Vợ anh giỏi ghê ! vất vả cho em quá rồi !

Bố mẹ anh và Mai mai đang bế đứa bé,nhìn ông bà hạnh phúc lắm,cứ cười suốt thôi

-Chà chà,cháu bà đáng yêu quá. Ha ha,ông này nó đang cười với mình đấy –bà Kim nhìn đứa bé mỉm cười vui vẻ. Cục cưng của bà đúng là đáng yêu hết cỡ…………..

Vài tiếng sau Mai mai tỉnh dậy. Lạc Dương đang bế thằng bé,thấy cô tỉnh thì mừng rỡ chạy đến cười toe toét

-Vợ ơi,con mình đáng yêu không này ?

Thấy cái vẻ mặt hớn hở của anh cô bật cười thành tiếng. Lạc Dương có con rồi lại trở nên con nít hơn cả ngày trước. Anh thì hạnh phúc vô bờ,anh biết có con rồi sẽ thật mệt mỏi. Đi làm,chăm vợ,chăm bố mẹ rồi còn chơi với con nữa. Nhưng mà anh vui. Trước giờ anh luôn nghĩ làm bố thật phiền phức nhưng bây giờ thì khác rồi. Làm bố thật tuyệt !

-Bé con,đúng là con bố có khác,đẹp trai y hệt. Ha ha –lạc Dương cười sung sướng

-Ơ,ai bảo nó là con anh chứ ? – Mai mai sửng cồ lên cãi lại –Nó đẹp là giống em ! Mà thằng bé là do em sinh,nó là con em đâu phải con của anh. Trả em đây

-Hơ,thế nếu mà không có anh thì làm sao có con ? Con là của anh chứ ? –Lạc Dương cũng cố chấp không kém làm Mai mai cụt hứng, cô giận dỗi

-Ừ,thì là con anh đấy. Hứ….

Lạc Dương cười ha hả,trêu chọc cô. Dù sao anh vẫn nắm thế thượng phong mà. ^^. Nhưng mà………thật tệ………..là

-A,chết rồi,sao ướt áo thế này ? –Lạc dương giật mình khi thấy ươn ướt mảng áo trước bụng. Nhìn xuống con anh mới biết thì ra là…………….. =.=. Anh cứ hoáng cả lên,đem đứa bé trả vội

-Này,em bảo là con em phải không ? Trả em đấy,anh không biết đâu

Nói rồi anh phóng vội ra ngoài,cao chạy xa bay đi thay áo để lại Mai mai khổ sở bế đứa bé. Cô nhăn nhó than vãn

-Trời ơi,biết làm sao bây giờ,tã đâu nhỉ ? mà dùng tã thế nào nhỉ ? chết rồi

Cô loay hoay không biết xoay sở thế nào khi bé con cứ khóc mãi. Nhìn nó khóc mà cô cũng muốn khóc quá. Mai mai thì siêu vụng về rồi.

-Thế nào thế con ? Sao cháu nó khóc thế kia ? –Bà Trúc chạy vội vàng vào khi nghe thấy tiếng khóc trẻ con,bà đặt nhanh cái bát cháo đang cầm trên tay xuống,bế lấy đứa bé thay tã cho nó. Mai mai nước mắt ngắn nước mắt dài trông thật tội

-Mẹ………..con không biết……..

-Ừ,thôi,mẹ biết rồi, con còn mệt mà,nghỉ đi,mẹ trông cháu cho

-Ơ,mẹ ! –lạc Dương vừa đi thay áo xong,anh vào phòng thì ngạc nhiên thấy mẹ mình đang ở trong đó.

-Này,anh đi đâu mà để vợ anh một mình trông con thế hả ? Cháu tôi mà thế nào thì anh cứ liệu hồn

Lạc Dương mếu máo như sắp khóc. Mẹ đẻ của anh không bảo vệ anh thì thôi lại còn đổ tội bừa bãi nữa. Anh cũng đâu có cố ý. Lạc Dương đành ngậm ngùi nghe mẹ ca vọng cổ,nào là chăm con thế nào,rồi là chăm vợ thế nào. Anh thấy sao mà khổ quá chừng

-Thôi,mẹ cứ ra ngoài đi. Con sẽ chăm vợ con –anh tuyên bố hùng hồn làm bà Trúc phì cười. Bà trao đứa bé cho Mai Mai bế rồi lừ mắt nhìn Lạc dương vẻ hăm dọa. Mấy ông bà già là quý cháu lắm. Cháu là bảo bối còn con cái là osin !

-Mai Mai,em đói chưa ? Anh cho em ăn cháo nhé ?

Mai Mai gật đầu.Cô cười toe toét. Lạc Dương thật là tuyệt nhất mà

-Vợ,em có nhớ không ? ngày trước có lần em bảo cưới em về thì anh phải đút cơm cho em còn gì ? ha ha,giờ anh làm đúng luôn đấy nha. Mà này,con tròn 1 tháng là anh sẽ cho nó ngủ riêng đó. Phải tự lập sớm mới được –Lạc dương cười gian –Anh không cho phép ai tranh giành vợ với anh,kể cả con cũng không !

Mai Mai cười khúc khích. Đúng là cái đồ háo sắc mà. Anh muốn gì cô biết thừa.

-Chà chà, lạc Dương, con trưởng thành thật rồi ,chăm vợ chăm con kinh chưa kìa–cả nhà kéo nhau lũ lượt vào trong. Ông Hoàn,ông Nhật Long vỗ tay trêu chọc. Còn bà Trúc với bà Kim thì cười nghiêng ngả. Con cái của họ sao mà đứa nào cũng đáng yêu hết biết

-Thôi,đưa đây mẹ làm cho, ra mà ôm vợ con kia kìa. Ha ha –bà Trúc mỉm cười. Lạc dương mừng rỡ thoát khỏi cảnh…………tù đày. Anh bỏ ngay cái bát cháo xuống, ôm chầm lấy Mai mai,cười nhăn răng. Mai Mai thì khỏi phải nói,hạnh phúc quá là hạnh phúc. Mẹ chồng cô yêu cô vô cùng. Cô nhìn bà trìu mến

-Mẹ……Con yêu mẹ………con yêu cả nhà…….. –mắt cô đã rơm rớm lệ

Mai mai đồng thanh hỏi lại

-Ừ, truyện LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO đấy

Lúc này Mai mai và Lạc dương mới nhìn nhau « à » lên một tiếng rồi ôm bụng cười. Trước khi sinh em bé Mai mai và Lạc Dương đã kể cho bố mẹ nghe hết những gì xảy ra giữa hai người. Nào là chuyện nói dối Lạc Dương đi ngoại tình,rồi lần Mai Mai nói dối Lạc dương về việc của Tử Long…… và cả lời nói dối của Mai mai khi cô ở bênh viện nữa. Lạc Dương là người thông minh. Anh nhận thấy sự khác thường. Mai mai chỉ quên duy nhất 1 người đó là Tử Long. Anh đã gặng hỏi nhiều lần và cuối cùng thì Mai mai cũng phải nói. Và tất cả mọi người đều hiểu cho cô

Bố mẹ của cô và anh đã rất ngỡ ngàng khi nghe con cái họ kể về những trắc trở trong tình yêu. HỌ thực sự khâm phục tình yêu ấy. Và bà Trúc,bà Kim đã quyết đinh viết tặng hai đứa con yêu dấu của mình câu truyện LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO –một câu chuyện tình đầy lãng mạn……..

- Hì,cả nhà ơi,con yêu mọi người quá cơ ! yêu bố này,yêu mẹ này,yêu baby của con nữa này.

-Hơ,thế em không yêu chồng em à ? –lạc Dương tiu nghỉu khi không thấy cô nói gì về mình

-Em ứ thèm yêu anh đấy !

-À,em được lắm. Xem ra anh hiền quá nên bị em bắt nạt mất rồi

-Thôi đi hai đứa,có con rồi mà vẫn trẻ con thế này à ? Vậy thì làm sao nuôi nổi con đây ?

-Thì bọn con nhờ mẹ -Lạc Dương và Mai mai đáp nhanh nhảu khiến cả nhà suýt ngất

-Các anh các chị định để mấy ông bà già này nuôi sao ?

-Hì hì,bọn con đùa mẹ thôi, bọn con làm được mà. Chăm con thì có gì khó đâu. He he

Và tất cả cười ầm lên trong niềm vui khôn tả…………..

Và các bạn có biết không ? như lời đã hứa với Lạc dương, mai mai đi học nấu ăn. Và thật kì lạ,cô đã đoạt giải đầu bếp vàng của nước ! Mai mai trở thành bếp trưởng trong chính nhà hàng của mình. Một nhà hàng dành cho tình nhân !

Vậy đó,cuộc đời thật lắm điều kì lạ đúng không ? và đây cũng là một cái kết thật đẹp dành cho những con người kì lạ ấy………………..

Vậy là câu chuyện tình yêu của Lạc Dương và Mai mai đã kết thúc. Bà mẹ vẫn tiếp tục viết truyện LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO. Còn Lạc Dương và Mai mai sẽ cùng baby của mình viết tiếp nên một câu chuyện khác. Câu chuyện về một gia đình hạnh phúc,ngập tràn niềm vui với tiếng cười trẻ thơ

‘Sau mỗi đường hầm luôn là ánh sáng………..

Sau bao nhiêu giông tố bão bùng………..

Em đã tìm thấy anh………….

‘Sau mỗi đường hầm luôn là ánh sáng………..

Sau bao nhiêu giông tố bão bùng………..

Em đã tìm thấy anh………….

Em đã tự dối lòng và nói dối anh rằng em không yêu anh rằng anh chẳng là gì với em cả……..

Nhưng bây giờ em đã hiểu ra một chân lí,một lẽ sống của cuộc đời em …………

Rằng………….

Em yêu anh………’

Hãy cứ tin rằng trên thế gian này tồn tại hạnh phúc ấy,hãy phấn đấu sống thật tốt,hãy luôn mỉm cười,luôn giữ vững niềm tin vào tương lai. Đừng bao giờ tự hỏi rằng đến khi nào ta hạnh phúc mà hãy tự xây dựng và tìm kiếm nó. Hạnh phúc nằm trong tay ta. Hiểu được nó và biết nắm giữ bạn sẽ trở thành người giàu có nhất trên thế giới này. Không giàu về của cải nhưng giàu về tinh thần !

Hi vọng câu chuyện sẽ là một món quà tuyệt vời với mọi người. Và sau khi đọc xong câu chuyện này các bạn cũng có được một món quà tuyệt vời khác từ cuộc sống

Chúc các bạn luôn thành công và hạnh phúc !

End

Ngoại truyện 1

10h sáng ở bệnh viện……….

Mọi người đi lại tấp nập. Các bác sĩ đang làm việc tại phòng khám ngoại khoa,y tá qua lại nhiều vô cùng. Ai cũng vội. chỉ có hai người không vội. Elina và Tử Long đang dạo quanh khuôn viên bệnh viện. Lòng vẫn còn nhiều rối bời. Tử Long vẫn chỉ im lặng ngước mắt nhìn mây bay lãng đãng,tương lai rồi sẽ như thế nào.Bất chợt Elina cất tiểng hỏi nhỏ

-Tử Long,anh có chắc là mình làm đúng không> ?

-Anh không dám hứa với em. Sẽ rất khó………… -Tử Long ngập ngừng

Thực sự quên đi Mai Mai là cả quá trình dài,không thể chốc lát mà quên được ngay. Người ta vẫn bảo : yêu 1 h thì sẽ mất cả tháng để quên, yêu 1 ngày thì phải mất 1 năm để quên. Vậy còn với Tử Long,sẽ mất bao lâu ? có thể là cả đời này. Nhưng đó là việc anh phải làm. Mai Mai không thuộc về anh. Elina là cô gái anh cần bảo vệ. CŨng không hoàn toàn là ép buộc. Bởi anh cũng yêu Elina,chỉ là nó không sâu đậm như với Mai mai thôi.

-Tử Long,anh……………..

-Không,đừng nói bất cứ điều gì –Tử Long cắt ngang –Em về chuẩn bị đồ đạc đi. Ngày mai sẽ đi Mĩ

-Tại sao ? Còn Mai Mai thì sao ? –Elina bối rối. Cô thực sự không thể thản nhiên mà nhận tình cảm không thuộc về mình được. Sẽ rất đau nếu Tử Long chỉ vì trách nhiệm mà yêu cô như thế.Cô cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh

-đừng nói nhiều,đi nào,anh đưa em về,muộn rồi

Tử Long nói chậm rãi rồi kéo tay Elina bước đi. Cô cũng không phản ứng gì nữa,chỉ lẳng lặng đi theo anh. Tử Long đưa Elina về căn hộ của cô và đòi dọn dẹp cùng. Elina cũng đồng ý.Cô im lặng,không tỏ ra khó chịu cũng chẳng khuyên anh thêm điều gì nữa.

-Mai anh sẽ tới đón em sớm,đừng thức khuya , mai đi mệt đấy –Tử Long dặn dò

-Vâng –Elina chỉ đáp khẽ rồi tiễn anh ra cửa

Đến khi anh về rồi,cô lặng lẽ tiến đến bên cửa sổ dõi theo bóng chiếc xe của anh. Lòng cô rối bời.Cô lưỡng lự,không biết mình nên làm gì lúc này. Elina không dám chắc rằng mình có được một kết cục tốt đẹp với Tử Long hay không khi mà anh vẫn luôn nhớ và yêu Mai Mai. Cô thở dài nhìn cái vali đặt bên giường.Một nỗi buôn vô hạn xâm chiếm tâm trí.

Mệt mỏi đặt lưng xuống giường,cô liếc nhìn đồng hồ. bây giờ mới là 1 h chiều.Cô không muốn ngủ và cũng chẳng có tâm trí nào để ngủ.Cô.Nhớ đến tháng ngày hạnh phúc bên Tử Long nước mắt cô trào ra

-Có lẽ mình nên từ bỏ…………….. –cô nấc lên nghẹn ngào tự nhủ với mình

Dến bên bàn,cô lấy ra một mẩu giấy nhỏ và bắt đầu viết.

“Tử Long,xin lỗi anh. Hãy trở về Mĩ một mình.Em sẽ đi đâu đó,em cần thay đổi không khí. Đừng lo bất cứ điều gì. Em sẽ sống tốt mà không cần có anh. Chúc anh sớm tìm kiếm được hạnh phúc. Tạm biệt.Đừng tìm em nữa……………”

Một vài dòng ngắn ngủi nhưng đầy tâm trạng. Lòng đau như cắt nhưng Elina nghĩ đây là một quyết định đúng đắn. Ngày mai,sẽ vẫn là Elina nhưng mạnh mẽ hơn,vẫn là Elina nhưng kiên cường hơn,vẫn là Elina,vẫn sống nhưng không có Tử Long nữa………….Có thể Tử Long sẽ cảm thấy có lỗi nhưng còn hơn là để anh mất tự do. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng của anh. Cô không ăn nhiều,cũng không tiêu xài nhiều.Tử Long có đủ khả năng cho cô một cuộc sống tốt đẹp xa hoa. Nhưng tinh thần lại khác. Sẽ chẳng vui vẻ gì khi phải sống vì trách nhiệm chứ không phải vì yêu. Tử Long có thể cao thượng vào lúc này nhưng liệu có thể đảm bảo điều đó đến hết cả đời hay không? Cho anh một con đường thênh thang,để anh bước đi mà không vướng bận gì có lẽ là hay hơn. Cô nghĩ đơn giản như thế,chỉ như thế thôi……………

Elina ra khỏi nhà đến cửa hàng nơi mình làm việc.Cô sẽ xin nghỉ. Lúc này nhà hàng cũng không đông lắm,các đầu bếp đang nghỉ ngơi.Cô nộp đơn thôi việc rồi tìm đến chỗ vài người đồng nghiệp thân thiết.

-Chị à,em sẽ nghỉ việc ở đây –Elina lên tiếng gọi. Người phụ nữ đó quay người ra nhìn Elina ngạc nhiên

-Tại sao? Công việc cũng tốt mà? em không bằng lòng ở điểm gì ?

-Không phải,tất cả đều rất tốt nhưng em muốn thay đổi không khí một chút. Em sẽ vào thành phố Hồ Chí Minh và sống ở đó dài dài

Cô nói chắc nịch. Ngày trước có lúc nói chuyện với Lạc Dương. Anh đã bảo cô nếu ai thất tình hay có chuyện gì buồn thì nên vào miền Nam.Sài Gòn là thành phố đông đúc và tấp nập. Niềm vui có thể tìm thấy ở mọi nơi. Ngay cả những đêm khuya những người bán hàng rong vẫn lang thang trên phố. Ghé vào một cửa hàng nhỏ,nhâm nhi ly cà phê hay thưởng thức vài món ăn vỉa hè cùng bạn bè nỗi buồn sẽ vơi đi rất nhiều.Sài Gòn khác hoàn toàn Hà Nội. Hà Nội mang nét gì đó uy nghiêm ,trầm lặng còn Sài Gòn lại vồn vã.Đó là tất cả những thứ cô cần. Một nơi mà niềm vui chen lấp đi nỗi buồn,nơi mà cô có thể tự do khóc,tự do nhớ về anh mà anh không nhìn thấy,để anh không cảm thấy có lỗi.

-Em bỏ đi vì anh chàng đó? –người phụ nữ ấy chợt hỏi, ý nhắc đến Tử Long, chị cũng đã từng nghe chuyện Elina chết hụt vì Tử Long rồi

-Có lẽ thế………..- Elina nói nhỏ,tiếng như lạc hẳn đi

-em bỏ đi trong khi không có tiền?

-Cũng gần như thế. Nhưng em sẽ lo liệu được,chị cứ yên tâm

Người phụ nữ đó nhìn Elina vẻ xót xa.Cô không phải người gốc Việt nam nhưng sao chị vẫn luôn cảm nhận có một cái gì đó thật thân thuộc.CÓ lẽ bởi Elina thùy mị và nết na như một người con gái Việt nam. Những cô gái ngoại quốc có thể chỉ nói chuyện với một người bạn khác giới trong 2 tiếng đồng hồ ,thấy thú vị và yêu. Và rồi có thể ngay ngày hôm sau tuyên bố chia tay. Elina khác.CÔ quá chung thủy và cũng bởi vì thế mà bây giờ cô đau. Người phụ nữ ấy rút ra từ trong túi ít tiền dúi vào tay Elina

-Chị có ít thôi,em cầm tạm đi, vào miền Nam nhớ sống tốt nhé

-Không,chị cũng cần tiền để sống mà. Em có đủ rồi

-đừng thế,chị có gia đình,có chồng,có bố mẹ đầy đủ,chị không lo chết đói nhưng em yếu ớt lại có một mình nơi đất khách quê người liệu có sống nổi không?

-Chị đừng có coi thường em thế chứ? –Elina cười cười trêu chọc chị.

-Cái con bé ngốc này,cứng đầu thế không biết –chị cốc nhẹ vào trán Elina. Cô chỉ cười rồi xin phép về chuẩn bị vài thứ.Người phụ nữ ấy cũng chẳng muốn ép Elina hơn nữa. Elina vốn khiêm tốn và không thích làm phiền người khác. Nếu cô nói là có thể làm được thì có lẽ mọi việc cũng không đến nỗi nào.Vấn đề chị lo là về mặt tinh thần thôi. Elina mềm yếu như thế nào chị cũng hiểu. Chị lo nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc dặn dò cô sống cẩn thận và báo cho chị biết tình hình của mình………………..

Trên đường về nhà Elina có ghé qua một vài quán xá bên đường.. Nắng vẫn vàng và ngày vẫn xanh. Ngày hôm nay cũng giống như bao ngày nhưng buồn bã.Cô nghĩ về những tháng ngày trong quá khứ,những ngày giản đơn nhưng hạnh phúc.

Những nhành hoa lơ thơ vương vất trước cổng khu trung cư khẽ đùa trên tóc cô. Một nụ cười phớt hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt cô.

-Tạm biệt………………

Sáng hôm sau………..

Tử Long vội vã phóng xe đến tòa trung cư nơi Elina ở.Anh dừng xe trước cổng đứng đợi cô. Nhưng mãi không thấy bóng dáng đâu. Hôm qua anh có hẹn cô đi sớm vậy mà giờ này vẫn chưa thấy đâu. Linh cảm có chuyện không hay anh chạy vội vào thang máy lên phòng cô.Phòng khóa. Xuống đại sảnh hỏi mấy cô lễ tân,họ nói Elina đã trả phòng được một lúc rồi. Anh hốt hoảng,toàn thân run lên đứng không vững. lao vội vã đến xe,nhấn ga phóng vô định. Liệu cô có thể đi đâu? Anh hoàn toàn không có ý nghĩ rằng cô sẽ bỏ đi như thế này.Đột ngột. Anh đau.Anh lo sợ và lúc này không phải vì trách nhiệm nữa.Đôi mắt đỏ hoe nhìn đăm đăm về phía trước. Anh sợ mất cô………….mãi mãi………….

Từng hình ảnh từng kí ức cứ ào ào trôi về trong trí óc khiến anh rối bời.Anh nhớ đến khi mình còn ở Mĩ,khi đang mất trí nhớ, khi mà đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng thì cô đã xuất hiện. Thật nhẹ nhàng thật tình cờ.Cô như một thiên thần bé nhỏ đặt chân vào cuộc đời anh. Định mệnh cho anh được gặp cô và yêu cô.Là cô đã chăm sóc anh,là cô đã ở bên anh lúc anh cần nhất.

Xúc cảm chợt trào dâng trong lòng.Anh yêu cô là thật lòng.Không còn nghi ngờ gì nữa.Quyết định của anh là đúng đắn.Yêu cô và bảo vệ cô đến hết đời là tất cả những gì anh muốn làm.Elina đã yêu anh mà không toan tính,yêu hết mình.Sẽ thật là bất công nếu cô phải chịu bất cứ tổn thương nào

Tử Long đang suy nghĩ xem liệu cô có thể đi đến đâu. Bát chợt trong đầu anh hiện lên hình ảnh quen thuộc. Có lẽ cô đến cầu Kì Linh. Anh vôi phóng xe đi ngay.

7h sáng,cầu Kì Linh đã tấp nập người.Anh xuống xe,chạy hết chỗ này qua chỗ khác. ÁNh mắt nhìn hỗn loạn.Biết bao nhiêu người thế này tìm đâu cho ra cô bây giờ.Xe cứ phóng qua vun vút,người cứ bước đi nườm nượp. Anh dường như tuyệt vọng.Cô ấy có thể đi đâu? Anh hoang mang quá chừng.Anh gọi cho mấy tên vệ sĩ lệnh đi tìm Elina ở sân bay,bến tàu,bến cảng, đủ mọi nơi. Anh vội đến sân bay Nội Bài,có lẽ cô sẽ bay đi đâu đó. Anh đoán là cô sẽ về Mĩ một mình

Sân bay còn nhiều người hơn cầu Kì Linh gấp bội. Người người nối nhau. Anh xem bảng thông báo chuyến bay. Bất chợt tia hi vọng lóe lên trong anh khi anh nhìn thấy tên cô. Không ngờ cô bay vào thành phố HỒ CHí Minh.Anh ráo riết chạy đến khu vực bay đến Hồ Chí Minh.Đảo quanh một vòng anh mừng rỡ khi nhận ra Elina. Cái dáng người bé nhỏ đã quen thuộc với anh bao nhiêu năm.

-Elina,em đứng lại đó cho anh –anh nói gần như hét khiến bao nhiêu người giật mình

-……………… -cô quay người lại thảng thốt không cất nên lời.

Bất ngờ Tử Long lao đến ôm chầm lấy cô trong cái ôm tha thiết.Elina vùng người ra nhưng anh kéo cô lại

-đừng ,đừng đi……………..Anh xin em………….. –anh nói run run

-Không,đừng cố tỏ ra như thế,em không cần………..

-Làm ơn……….. –anh cầu xin. Phải! lúc này anh đang cầu xin cô chứ không phải là cô chủ động.Anh cần lắm bờ vai nhỏ bé của cô,cần lắm đôi tay trắng muốt kia,cần lắm một Elina hiền thục nhu mì luôn ở bên. Anh cần cô,rất cần cô.

-Về với anh,được không? –anh vuốt lại mấy sợi tóc lơ thơ vương trước khuôn mặt cô và bất ngờ hôn lên đôi môi cô thật khẽ.

Elina bàng hoàng. Cô hoàn toàn bị động trước nụ hôn của anh. Khuôn mặt đã ửng hồng,cô bối rối

-Nhưng……………..

Cô định nói nhưng anh đã đưa ngón tay đặt trước môi cô ngăn lại

-Đừng nói gì,anh sẽ cho em thấy tất cả. CHỉ cần em đừng đi đâu. Vậy thôi!

Elina nhìn anh,đôi mắt hỗn loạn. Cô lưỡng lự trước tất cả.Ra đi hay ở lại?Quá khó khăn.

-Anh yêu em vì trách nhiệm? –cô gặng hỏi

-Không,chắc chắn không phải như vậy! Hãy tin anh,dù chỉ là một lần

-Em tin anh!

Cô đáp nhẹ. Từ đáy mắt anh,cô nhìn thấy có hình ảnh của cô. Đậm nét.Cô muốn tin anh và cô đã tin anh.Chờ đợi và ước mong cho một tương lai tươi đẹp.

Tử Long cười cười nhìn ra đằng xa trong khi Elina tròn mắt kinh ngạc nhìn anh.Anh bỗng thấy lòng nhẹ nhõm lạ bởi anh biết Elina cũng đang cười.Ngày mai anh sẽ lại tất bật bắt đầu một tình yêu ! Bến đỗ của anh là cô gái đứng bên cạnh.Đi nhiều rồi cũng mệt,anh sẽ dừng chân ở đây,dừng chân để nhìn lại mình và để suy nghĩ mình nên làm gì vào quãng đường tiếp theo.

‘Trên thế gian này có những điều thật kì lạ.Có những khi ta yêu một người chỉ để biết cách yêu một người khác như thế nào mà thôi’ –Belle princess

Tử Long cũng thế,anh đã phạm nhiều sai lầm trong tình yêu với Mai mai bởi anh còn quá bồng bột trẻ con.Bây giờ sẽ khác.Anh đã trưởng thành hơn và đủ sức che chở cho elina ,yêu cô một cách đúng đắn hơn!

Phía trước là con đường lá vàng rơi vắng lặng,không gian chìm vào yên tĩnh,xung quanh chỉ còn nghe thấy tiếng lá rơi xào xạc.Hai cái bóng bước đi chầm chậm bên nhau nhìn về phía trước với ánh mắt tràn đầy hi vọng. Sẽ lại bắt đầu từ đầu,sẽ lại yêu nhau từ đầu………

-Anh sẽ yêu em đến hơi thở cuối cùng……………Elina à………….

Ngoại truyện 2

1h sáng.

Lạc Dương vẫn đang ngồi bên bàn làm việc.Anh cặm cụi với đống giấy tờ.Xung quanh mọi người đã đi ngủ hết rồi, riêng phòng làm việc của anh vẫn bật đèn sáng. Bé Bi đột nhiên khóc làm Mai mai tỉnh.Cô giật mình khi không thấy Lạc Dương nằm bên cạnh.Vừa nhẹ nhàng dỗ dành con,cho con uống sữa cô vừa rảo bước đi sang phòng làm việc của Lạc Dương. Quả thật cô đoán không sai,anh đang dán mắt vào máy tính.

-Anh………………. –cô gọi nhỏ

-Ơ,sao không ngủ đi,lại bế cả con sang đây nữa ? –anh ngạc nhiên hỏi lại cô

-Con đói,em cho nó ăn.Anh còn làm việc đến bây giờ cơ à ? Ốm chết đấy –cô trách móc.Lạc Dương chỉ cười không đáp đòi bế con.CÔ lặng lẽ nhìn cái cách anh âu yếm con mà cô suýt nữa chảy nước mắt. Từ ngày cưới anh,anh cũng có nói nhiều hơn một chút,hay cười. Nhưng bản tính khó đổi. Anh thường không tâm sự với cô những điều anh nghĩ,những thứ anh lo lắng.Anh im lặng và chịu đựng tất cả.

Mai Mai không phải một thương nhân nhưng cô cũng thừa hiểu sự vất vả trên thương trường. Người ta vẫn bảo thương trường là chiến trường. Cô biết chứ.Lạc Dương là một tổng giám đốc,quản lí cả một tập đoàn lớn. Tiền thì nhiều đấy nhưng đâu phải chuyện dễ dàng. Có biết bao áp lực,bao khó khăn. Vậy mà chưa bao giờ anh than phiền một câu. Cô muốn quan tâm anh,muốn hiểu anh hơn nhưng những lúc cô hỏi anh chỉ cười rồi bảo : ‘Không phải lo’.

-Anh ngủ đi,mai làm cũng được

-Em cứ ngủ đi,lát anh ngủ sau.Bế con về giường đi này, Bi ngủ mất rồi –anh chợt cười thật ngọt ngào –cái thằng bé này hay thật,vừa ăn cái đã ngủ,đúng là trẻ con,dễ thương quá

-Đừng làm em lo……………….. –Mai mai chợt cúi xuống ôm lấy bờ vai anh,ôm rất chặt,nước mắt cô trào dâng.

-Làm mẹ rồi mà vẫn còn mít ướt. Sau này con mà hay khóc như em là anh bắt đền đấy –anh trêu chọc

-Không,anh phải đi ngủ cho em,không là em mách mẹ -cô lau nước mắt dọa anh thật ngố khiến anh phá lên cười. Cái lí do cô đưa ra làm anh cười đến chảy cả nước mắt.Anh đành rời đống tài liệu,chiều cô vợ bé nhỏ một tí

-Ừ,được rồi,chồng ngủ.

-Thế chứ -cô hả hê –Hì hì,chăm sóc anh là nghĩa vụ của em

-Hình như em còn một nghĩa vụ quan trọng hơn –anh liếc cô rồi cười gian manh. Mai Mai nghiêng đầu nhìn anh trông thật ngốc

-Nghĩa vụ gì ?

-Thôi,không cần hỏi –anh nói vội rồi cúi xuống hôn thật dài lên đôi môi cô. Mai Mai đỏ mặt khi nghĩ đến điều anh vừa nhắc. Cô ôm con thật chặt đẩy Lạc Dương qua một bên phụng phịu

-Thôi đi,anh đừng có mà thừa cơ…………….khuya quá rồi,em cho con nằm giữa,đố anh làm gì được em. Lo mà ngủ đi,mai lại kêu ca mệt mỏi –nói xong cô quay ngoắt người đi bỏ lại anh đằng sau. Lạc Dương tựa lưng vào tường cười khúc khích

-Đi chậm thôi,chờ anh với vợ ơi…………..

Sáng hôm sau

-Suỵt,nín nào bé con,bố đang ngủ -Mai Mai cười cười thầm thì với bé Bi

-Ba ba,ba ba–cậu nhóc cứ lí la lí lô suốt bên Lạc Dương. Cái tiếng khúc khích cười rất con nít của nó đánh thức anh dậy.Anh nhỏm người ôm trọn cậu nhóc vào lòng cười phá lên

-Gọi ba gì nào ? –anh gõ nhẹ vào trán con

Bé Bi chả nói gì cả,chỉ nhìn anh cười toe toét trông rất yêu.Lạc Dương vui vô hạn.Anh hôn lên gò má bầu bầu của con một cái thật dài và âu yếm. Anh bỗng nảy ra một ý quay sang bảo Mai Mai

-Vợ,hôm nay anh rảnh,nhà mình đi chơi đi ?

-Nhưng em còn nhà hàng –cô phản đối

-Nhà với chẳng hàng cái gì ? đi chơi có phải vui hơn không ? Để cô em họ trông hộ là được rồi

-Ừm,cũng được

Cô gật đầu đông ý.Cô vui,vì lâu lắm rồi anh mới có thời gian rảnh rỗi cùng cô và con đi chơi.Anh bận nhiều,cô cũng bận nhiều.Thời gian dành cho nhau thật sự ít ỏi.

-Thế anh muốn đi đâu ?

-Đến công viên rồi vào siêu thị mua ít đồ nhé ?

-Vâng –cô cười toe,vội vàng đi thay quần áo chuẩn bị cho một ngày quậy tung trời cùng ông chồng đáng yêu.

Công viên 8h sáng.Những cụ già tập thể dục buổi sáng đã ra về từ lâu,công viên khá vắng. Thanh tĩnh nhẹ nhàng và tinh khôi. Mai Mai bế bé Bi đi bên Lạc Dương cứ cười tít mắt mãi không thôi. Anh thấy cô có vẻ phấn khích ghê gớm như thế thì không khỏi ngạc nhiên

-Em vui đến thế sao ?

-Vui chứ,mọi khi em toàn đưa con đi một mình,hoặc là anh đưa đi,hiếm khi cả nhà đi cùng nhau mà

Nghe câu nói của cô anh hơi chạnh lòng.Hẳn là cô đã mong chờ giây phút này mỗi ngày. Vậy mà anh không thể làm nổi.Công việc khiến anh mệt mỏi, anh không còn quan tâm cô nhiều được như trước. Tình cảm san sẻ cho con và cho cô. Có lẽ cô đã buồn rất nhiều

-Anh sẽ sắp xếp công việc để đưa em đi chơi nhiều hơn –anh hứa

-Được thế thì thích quá,hì hì

-Ma ma, ba ba,chơi chơi – cậu nhóc lại bi bô. Cả Mai mai và Lạc Dương cùng phá lên cười.Tiếng trẻ con thật đáng yêu.

Bất chợt từ phía xa,bóng dáng quen thuộc thấp thoáng lướt qua. Mai Mai cố nhìn kĩ xem đó là ai.Cô ngỡ ngàng khi nhân ra đó là Tử Long và Elina.

-Anh,anh,kia có phải Elina và Tử Long không ? –cô hỏi lạc Dương đã xác nhận lại một lần nữa

-Ư………………….ừ,đúng rồi –Lạc dương nheo mắt trông ra phía xa rồi cất tiếng gọi lớn –Tử Long, Elina………………… !

Cả hai giật mình khi nghe tiếng Lạc Dương gọi.Elina mỉm cười thật tươi chạy vội ra chỗ anh.Mai mai đang bế đứa bé trên tay. Trông thấy cậu nhóc Elina thực sự phấn khích. Cô dang cánh tay ôm trọn cậu nhóc vào lòng

-Ôi,bé Bi của anh chị đây à ? Đáng yêu quá ! Đẹp trai y hệt bố nó,còn đẹp hơn trong ảnh anh chị cho em xem nhiều –cô khen hào sảng

-Ừ,không ngờ lại gặp em ở đây. Về Việt Nam lâu chưa ? –Lạc Dương hỏi

-Em mới về,em với Tử Long định đi dạo linh tinh rồi vòng vào siêu thị mua đồ ăn đến nhà anh « đập phá » một trận đây –cô trêu ghẹo

Mai Mai và Lạc Dương phì cười. Elina có vẻ lạc quan yêu đời hơn rất nhiều.

Tử Long không chạy lại,anh lặng người khi nhìn thấy Mai mai.CÔ đứng giữa khoảng nắng ấm,khuôn mặt vẫn rạng rỡ,vẫn còn cái nét gì đó rất hồn nhiên.Cô cũng có béo lên một chút nhưng dáng người vẫn thon thả.Mặt hồng nhuận,có lẽ cô thực sự hạnh phúc.Anh mỉm cười vì quyết định của mình hai năm trước.Anh đã buông tay để tất cả cùng hạnh phúc.Nhìn về phía Mai Mai,anh nở nụ cười tươi rói

-Chào anh Lạc Dương ! Mai mai,nhớ ra anh chưa ? –anh nở nụ cười đầy ẩn ý.

-Anh biết rồi còn hỏi –cô xị mặt. Thực ra chuyện này cô cũng có nói với anh lúc cô sinh em bé. Khi ấy anh đã cười và bảo cô ngốc.

-Ừ,đừng suy nghĩ nhiều,anh đùa thôi. Em giỏi lắm,lừa hết cả mọi người. Ha ha

Anh bật cười lớn rồi tiến lại gần hơn một chút,anh dang vòng tay ôm lấy bé Bi,lòng anh cảm thấy bình yên hơn bất cứ lúc nào.Một gia đình đáng yêu với một đứa bé đáng yêu.Anh đưa bàn tay lướt nhẹ trên mặt cậu nhóc. Bi có đôi mắt thật giống mẹ. Trong veo và ngây thơ.Đồng tử mở to trông rất ngộ.Đôi mắt ấy đang nhìn anh y hệt cách Mai Mai nhìn anh nhiều năm về trước.Anh khẽ cười,chợt thấy vui vô hạn vì đã lâu lắm rồi anh không bắt gặp ánh nhìn ấy từ phía Mai Mai.

-Bé đáng yêu quá. Anh sướng thật đấy Lạc Dương

-Ừ,mau mau cưới Elina đi rồi còn có một đứa như thế này –Lạc Dương trêu chọc

-Anh cứ yên tâm,em cưới liền –Tử Long bật cười thành tiếng –Thôi,về nhà anh đi nhé ?

Trên con đường thênh thang, những mảng màu sắc tung bay hòa lẫn vào với nhau,những trái tim đang chung nhịp yêu thương. Phía trước là bầu trời,là khoảng tương lai bao la rộng mở.Ngước mắt nhìn vòm trời khoáng đạt………………..thiên đường…………..

-……………… -cô quay người lại thảng thốt không cất nên lời.

Bất ngờ Tử Long lao đến ôm chầm lấy cô trong cái ôm tha thiết.Elina vùng người ra nhưng anh kéo cô lại

-đừng ,đừng đi……………..Anh xin em………….. –anh nói run run

-Không,đừng cố tỏ ra như thế,em không cần………..

-Làm ơn……….. –anh cầu xin. Phải! lúc này anh đang cầu xin cô chứ không phải là cô chủ động.Anh cần lắm bờ vai nhỏ bé của cô,cần lắm đôi tay trắng muốt kia,cần lắm một Elina hiền thục nhu mì luôn ở bên. Anh cần cô,rất cần cô.

-Về với anh,được không? –anh vuốt lại mấy sợi tóc lơ thơ vương trước khuôn mặt cô và bất ngờ hôn lên đôi môi cô thật khẽ.

Elina bàng hoàng. Cô hoàn toàn bị động trước nụ hôn của anh. Khuôn mặt đã ửng hồng,cô bối rối

-Nhưng……………..

Cô định nói nhưng anh đã đưa ngón tay đặt trước môi cô ngăn lại

-Đừng nói gì,anh sẽ cho em thấy tất cả. CHỉ cần em đừng đi đâu. Vậy thôi!

Elina nhìn anh,đôi mắt hỗn loạn. Cô lưỡng lự trước tất cả.Ra đi hay ở lại?Quá khó khăn.

-Anh yêu em vì trách nhiệm? –cô gặng hỏi

-Không,chắc chắn không phải như vậy! Hãy tin anh,dù chỉ là một lần

-Em tin anh!

Cô đáp nhẹ. Từ đáy mắt anh,cô nhìn thấy có hình ảnh của cô. Đậm nét.Cô muốn tin anh và cô đã tin anh.Chờ đợi và ước mong cho một tương lai tươi đẹp.

Tử Long cười cười nhìn ra đằng xa trong khi Elina tròn mắt kinh ngạc nhìn anh.Anh bỗng thấy lòng nhẹ nhõm lạ bởi anh biết Elina cũng đang cười.Ngày mai anh sẽ lại tất bật bắt đầu một tình yêu ! Bến đỗ của anh là cô gái đứng bên cạnh.Đi nhiều rồi cũng mệt,anh sẽ dừng chân ở đây,dừng chân để nhìn lại mình và để suy nghĩ mình nên làm gì vào quãng đường tiếp theo.

‘Trên thế gian này có những điều thật kì lạ.Có những khi ta yêu một người chỉ để biết cách yêu một người khác như thế nào mà thôi’ –Belle princess

Tử Long cũng thế,anh đã phạm nhiều sai lầm trong tình yêu với Mai mai bởi anh còn quá bồng bột trẻ con.Bây giờ sẽ khác.Anh đã trưởng thành hơn và đủ sức che chở cho elina ,yêu cô một cách đúng đắn hơn!

Phía trước là con đường lá vàng rơi vắng lặng,không gian chìm vào yên tĩnh,xung quanh chỉ còn nghe thấy tiếng lá rơi xào xạc.Hai cái bóng bước đi chầm chậm bên nhau nhìn về phía trước với ánh mắt tràn đầy hi vọng. Sẽ lại bắt đầu từ đầu,sẽ lại yêu nhau từ đầu………

-Anh sẽ yêu em đến hơi thở cuối cùng……………Elina à………….

Ngoại truyện 2

1h sáng.

Lạc Dương vẫn đang ngồi bên bàn làm việc.Anh cặm cụi với đống giấy tờ.Xung quanh mọi người đã đi ngủ hết rồi, riêng phòng làm việc của anh vẫn bật đèn sáng. Bé Bi đột nhiên khóc làm Mai mai tỉnh.Cô giật mình khi không thấy Lạc Dương nằm bên cạnh.Vừa nhẹ nhàng dỗ dành con,cho con uống sữa cô vừa rảo bước đi sang phòng làm việc của Lạc Dương. Quả thật cô đoán không sai,anh đang dán mắt vào máy tính.

-Anh………………. –cô gọi nhỏ

-Ơ,sao không ngủ đi,lại bế cả con sang đây nữa ? –anh ngạc nhiên hỏi lại cô

-Con đói,em cho nó ăn.Anh còn làm việc đến bây giờ cơ à ? Ốm chết đấy –cô trách móc.Lạc Dương chỉ cười không đáp đòi bế con.CÔ lặng lẽ nhìn cái cách anh âu yếm con mà cô suýt nữa chảy nước mắt. Từ ngày cưới anh,anh cũng có nói nhiều hơn một chút,hay cười. Nhưng bản tính khó đổi. Anh thường không tâm sự với cô những điều anh nghĩ,những thứ anh lo lắng.Anh im lặng và chịu đựng tất cả.

Mai Mai không phải một thương nhân nhưng cô cũng thừa hiểu sự vất vả trên thương trường. Người ta vẫn bảo thương trường là chiến trường. Cô biết chứ.Lạc Dương là một tổng giám đốc,quản lí cả một tập đoàn lớn. Tiền thì nhiều đấy nhưng đâu phải chuyện dễ dàng. Có biết bao áp lực,bao khó khăn. Vậy mà chưa bao giờ anh than phiền một câu. Cô muốn quan tâm anh,muốn hiểu anh hơn nhưng những lúc cô hỏi anh chỉ cười rồi bảo : ‘Không phải lo’.

-Anh ngủ đi,mai làm cũng được

-Em cứ ngủ đi,lát anh ngủ sau.Bế con về giường đi này, Bi ngủ mất rồi –anh chợt cười thật ngọt ngào –cái thằng bé này hay thật,vừa ăn cái đã ngủ,đúng là trẻ con,dễ thương quá

-Đừng làm em lo……………….. –Mai mai chợt cúi xuống ôm lấy bờ vai anh,ôm rất chặt,nước mắt cô trào dâng.

-Làm mẹ rồi mà vẫn còn mít ướt. Sau này con mà hay khóc như em là anh bắt đền đấy –anh trêu chọc

-Không,anh phải đi ngủ cho em,không là em mách mẹ -cô lau nước mắt dọa anh thật ngố khiến anh phá lên cười. Cái lí do cô đưa ra làm anh cười đến chảy cả nước mắt.Anh đành rời đống tài liệu,chiều cô vợ bé nhỏ một tí

-Ừ,được rồi,chồng ngủ.

-Thế chứ -cô hả hê –Hì hì,chăm sóc anh là nghĩa vụ của em

-Hình như em còn một nghĩa vụ quan trọng hơn –anh liếc cô rồi cười gian manh. Mai Mai nghiêng đầu nhìn anh trông thật ngốc

-Nghĩa vụ gì ?

-Thôi,không cần hỏi –anh nói vội rồi cúi xuống hôn thật dài lên đôi môi cô. Mai Mai đỏ mặt khi nghĩ đến điều anh vừa nhắc. Cô ôm con thật chặt đẩy Lạc Dương qua một bên phụng phịu

-Thôi đi,anh đừng có mà thừa cơ…………….khuya quá rồi,em cho con nằm giữa,đố anh làm gì được em. Lo mà ngủ đi,mai lại kêu ca mệt mỏi –nói xong cô quay ngoắt người đi bỏ lại anh đằng sau. Lạc Dương tựa lưng vào tường cười khúc khích

-Đi chậm thôi,chờ anh với vợ ơi…………..

Sáng hôm sau

-Suỵt,nín nào bé con,bố đang ngủ -Mai Mai cười cười thầm thì với bé Bi

-Ba ba,ba ba–cậu nhóc cứ lí la lí lô suốt bên Lạc Dương. Cái tiếng khúc khích cười rất con nít của nó đánh thức anh dậy.Anh nhỏm người ôm trọn cậu nhóc vào lòng cười phá lên

-Gọi ba gì nào ? –anh gõ nhẹ vào trán con

Bé Bi chả nói gì cả,chỉ nhìn anh cười toe toét trông rất yêu.Lạc Dương vui vô hạn.Anh hôn lên gò má bầu bầu của con một cái thật dài và âu yếm. Anh bỗng nảy ra một ý quay sang bảo Mai Mai

-Vợ,hôm nay anh rảnh,nhà mình đi chơi đi ?

-Nhưng em còn nhà hàng –cô phản đối

-Nhà với chẳng hàng cái gì ? đi chơi có phải vui hơn không ? Để cô em họ trông hộ là được rồi

-Ừm,cũng được

Cô gật đầu đông ý.Cô vui,vì lâu lắm rồi anh mới có thời gian rảnh rỗi cùng cô và con đi chơi.Anh bận nhiều,cô cũng bận nhiều.Thời gian dành cho nhau thật sự ít ỏi.

-Thế anh muốn đi đâu ?

-Đến công viên rồi vào siêu thị mua ít đồ nhé ?

-Vâng –cô cười toe,vội vàng đi thay quần áo chuẩn bị cho một ngày quậy tung trời cùng ông chồng đáng yêu.

Công viên 8h sáng.Những cụ già tập thể dục buổi sáng đã ra về từ lâu,công viên khá vắng. Thanh tĩnh nhẹ nhàng và tinh khôi. Mai Mai bế bé Bi đi bên Lạc Dương cứ cười tít mắt mãi không thôi. Anh thấy cô có vẻ phấn khích ghê gớm như thế thì không khỏi ngạc nhiên

-Em vui đến thế sao ?

-Vui chứ,mọi khi em toàn đưa con đi một mình,hoặc là anh đưa đi,hiếm khi cả nhà đi cùng nhau mà

Nghe câu nói của cô anh hơi chạnh lòng.Hẳn là cô đã mong chờ giây phút này mỗi ngày. Vậy mà anh không thể làm nổi.Công việc khiến anh mệt mỏi, anh không còn quan tâm cô nhiều được như trước. Tình cảm san sẻ cho con và cho cô. Có lẽ cô đã buồn rất nhiều

-Anh sẽ sắp xếp công việc để đưa em đi chơi nhiều hơn –anh hứa

-Được thế thì thích quá,hì hì

-Ma ma, ba ba,chơi chơi – cậu nhóc lại bi bô. Cả Mai mai và Lạc Dương cùng phá lên cười.Tiếng trẻ con thật đáng yêu.

Bất chợt từ phía xa,bóng dáng quen thuộc thấp thoáng lướt qua. Mai Mai cố nhìn kĩ xem đó là ai.Cô ngỡ ngàng khi nhân ra đó là Tử Long và Elina.

-Anh,anh,kia có phải Elina và Tử Long không ? –cô hỏi lạc Dương đã xác nhận lại một lần nữa

-Ư………………….ừ,đúng rồi –Lạc dương nheo mắt trông ra phía xa rồi cất tiếng gọi lớn –Tử Long, Elina………………… !

Cả hai giật mình khi nghe tiếng Lạc Dương gọi.Elina mỉm cười thật tươi chạy vội ra chỗ anh.Mai mai đang bế đứa bé trên tay. Trông thấy cậu nhóc Elina thực sự phấn khích. Cô dang cánh tay ôm trọn cậu nhóc vào lòng

-Ôi,bé Bi của anh chị đây à ? Đáng yêu quá ! Đẹp trai y hệt bố nó,còn đẹp hơn trong ảnh anh chị cho em xem nhiều –cô khen hào sảng

-Ừ,không ngờ lại gặp em ở đây. Về Việt Nam lâu chưa ? –Lạc Dương hỏi

-Em mới về,em với Tử Long định đi dạo linh tinh rồi vòng vào siêu thị mua đồ ăn đến nhà anh « đập phá » một trận đây –cô trêu ghẹo

Mai Mai và Lạc Dương phì cười. Elina có vẻ lạc quan yêu đời hơn rất nhiều.

Tử Long không chạy lại,anh lặng người khi nhìn thấy Mai mai.CÔ đứng giữa khoảng nắng ấm,khuôn mặt vẫn rạng rỡ,vẫn còn cái nét gì đó rất hồn nhiên.Cô cũng có béo lên một chút nhưng dáng người vẫn thon thả.Mặt hồng nhuận,có lẽ cô thực sự hạnh phúc.Anh mỉm cười vì quyết định của mình hai năm trước.Anh đã buông tay để tất cả cùng hạnh phúc.Nhìn về phía Mai Mai,anh nở nụ cười tươi rói

-Chào anh Lạc Dương ! Mai mai,nhớ ra anh chưa ? –anh nở nụ cười đầy ẩn ý.

-Anh biết rồi còn hỏi –cô xị mặt. Thực ra chuyện này cô cũng có nói với anh lúc cô sinh em bé. Khi ấy anh đã cười và bảo cô ngốc.

-Ừ,đừng suy nghĩ nhiều,anh đùa thôi. Em giỏi lắm,lừa hết cả mọi người. Ha ha

Anh bật cười lớn rồi tiến lại gần hơn một chút,anh dang vòng tay ôm lấy bé Bi,lòng anh cảm thấy bình yên hơn bất cứ lúc nào.Một gia đình đáng yêu với một đứa bé đáng yêu.Anh đưa bàn tay lướt nhẹ trên mặt cậu nhóc. Bi có đôi mắt thật giống mẹ. Trong veo và ngây thơ.Đồng tử mở to trông rất ngộ.Đôi mắt ấy đang nhìn anh y hệt cách Mai Mai nhìn anh nhiều năm về trước.Anh khẽ cười,chợt thấy vui vô hạn vì đã lâu lắm rồi anh không bắt gặp ánh nhìn ấy từ phía Mai Mai.

-Bé đáng yêu quá. Anh sướng thật đấy Lạc Dương

-Ừ,mau mau cưới Elina đi rồi còn có một đứa như thế này –Lạc Dương trêu chọc

-Anh cứ yên tâm,em cưới liền –Tử Long bật cười thành tiếng –Thôi,về nhà anh đi nhé ?

Trên con đường thênh thang, những mảng màu sắc tung bay hòa lẫn vào với nhau,những trái tim đang chung nhịp yêu thương. Phía trước là bầu trời,là khoảng tương lai bao la rộng mở.Ngước mắt nhìn vòm trời khoáng đạt………………..thiên đường…………..



Insane